Hành trình của Siêu anh hùng tí hon 560 gram – Nơi phép màu được viết nên bằng trái tim và trí tuệ - Bệnh viện Hùng Vương

Hành trình của Siêu anh hùng tí hon 560 gram – Nơi phép màu được viết nên bằng trái tim và trí tuệ - Bệnh viện Hùng Vương

Hành trình của Siêu anh hùng tí hon 560 gram – Nơi phép màu được viết nên bằng trái tim và trí tuệ - Bệnh viện Hùng Vương

Hành trình của Siêu anh hùng tí hon 560 gram – Nơi phép màu được viết nên bằng trái tim và trí tuệ - Bệnh viện Hùng Vương

Hành trình của Siêu anh hùng tí hon 560 gram – Nơi phép màu được viết nên bằng trái tim và trí tuệ - Bệnh viện Hùng Vương
Hành trình của Siêu anh hùng tí hon 560 gram – Nơi phép màu được viết nên bằng trái tim và trí tuệ - Bệnh viện Hùng Vương

Hành trình của Siêu anh hùng tí hon 560 gram – Nơi phép màu được viết nên bằng trái tim và trí tuệ

     Có những hành trình được bắt đầu không phải bằng niềm vui trọn vẹn, mà bằng nỗi lo âu xen lẫn hy vọng. Và cũng có những phép màu không đến từ cổ tích, mà được tạo nên từ trách nhiệm, tình yêu thương và chuyên môn vững vàng của những người làm nghề y. Hành trình của “siêu anh hùng tí hon 560 gram” – con của chị L.T.A.T chính là một câu chuyện như thế, nơi từng nhịp thở được gìn giữ bằng tất cả tâm huyết của đội ngũ y bác sĩ Bệnh viện Hùng Vương.

 

 

     Ngày 03/01/2026, em bé nhỏ xíu ấy chào đời khi mới 23 tuần 6 ngày, chỉ nặng 560 gram. Là một em bé IVF - kết tinh của biết bao mong chờ, em đến với thế giới quá sớm, khi đôi phổi chưa kịp hoàn thiện. Dù đã được tiêm đủ hai liều trưởng thành phổi, nhưng ngay sau sinh, em vẫn phải đối diện với thử thách khắc nghiệt: không thể tự thở, phải phụ thuộc hoàn toàn vào máy thở và sự hỗ trợ chuyên sâu của y học.

     Ngay từ những giây phút đầu tiên, một “cuộc chiến thầm lặng” đã bắt đầu tại khoa Hồi sức tích cực sơ sinh (NICU) của Bệnh viện Hùng Vương. 55 ngày đầu tiên là khoảng thời gian căng thẳng nhất - nơi từng quyết định chuyên môn đều mang ý nghĩa sống còn. Em được thở máy rung tần số cao, nằm lồng ấp kiểm soát thân nhiệt, sử dụng surfactant hỗ trợ phổi, truyền dịch, kháng sinh, vận mạch, truyền máu và các chế phẩm máu. Mỗi bước điều trị không chỉ đòi hỏi kiến thức chuyên sâu mà còn là sự theo dõi sát sao từng giờ, từng phút của đội ngũ bác sĩ và điều dưỡng.

     Không ai có thể quên được ngày thứ 4, khi em nhận những giọt sữa đầu tiên - một dấu hiệu nhỏ bé nhưng mang ý nghĩa vô cùng lớn lao. Đó là khoảnh khắc mà y học và tình mẫu tử gặp nhau, tiếp thêm sức mạnh cho sinh linh mong manh ấy. Sau 51 ngày thở máy, em dần cải thiện, chuyển sang thở HFNC và đạt cân nặng 930 gram - một cột mốc mà phía sau là biết bao nỗ lực không ngừng nghỉ.

     Hành trình ấy không hề bằng phẳng. Khi được chuyển sang khoa Sơ sinh và bắt đầu phương pháp KMC (da kề da) - nơi tình yêu của mẹ trở thành “liều thuốc” đặc biệt, em lại gặp biến cố. Chỉ sau 7 ngày, tình trạng hô hấp xấu đi, viêm phổi xuất hiện, và em buộc phải quay lại NICU. Nhưng chính trong những thời khắc khó khăn ấy, trách nhiệm của đội ngũ y tế càng được thể hiện rõ nét: không bỏ cuộc, không lơ là, không chậm trễ.

     23 ngày tiếp theo tại NICU là chuỗi ngày tiếp tục chiến đấu. Em được thở máy không xâm lấn, điều trị kháng sinh tích cực, truyền máu, truyền huyết tương. Khi phát hiện bệnh lý võng mạc non tháng - một bệnh lý nguy hiểm, các bác sĩ đã phối hợp với Bệnh viện Nhi đồng kịp thời can thiệp, giữ lại ánh sáng cho đôi mắt bé nhỏ. Đó không chỉ là một kỹ thuật, mà là minh chứng cho sự nhạy bén, chuyên môn sâu và tinh thần trách nhiệm cao của đội ngũ y tế.

 

 

     Khi quay lại khoa Sơ sinh lần nữa, hành trình của em dần bước sang một chương mới - chương của hồi phục và hy vọng. Trong 21 ngày cuối trước xuất viện, em từng bước cai hỗ trợ hô hấp: từ HFNC, sang oxy, rồi tự thở ổn định. Không còn tím tái, không còn phụ thuộc máy móc, em bắt đầu bú giỏi, lớn lên từng ngày. Những mũi tiêm ngừa đầu đời, những lần tầm soát thính lực, khám mắt… đều được thực hiện đầy đủ, cẩn trọng - như một lời cam kết về sự chăm sóc toàn diện cho tương lai của em.

     Sau 106 ngày - hơn ba tháng ròng rã, “siêu anh hùng tí hon 560 gram” ấy đã rời viện với cân nặng 1.890 gram, tuổi thai hiệu chỉnh 39 tuần. Từ một sinh linh chỉ nặng nửa ký, phải giành giật từng nhịp thở, em đã trở thành một em bé khỏe mạnh, đủ điều kiện trở về vòng tay gia đình.

     Nhưng phía sau hành trình kỳ diệu ấy không chỉ là câu chuyện của riêng em. Đó còn là câu chuyện về một tập thể - nơi mỗi bác sĩ, điều dưỡng, hộ sinh đều mang trong mình trách nhiệm cao nhất với sự sống; nơi từng ca trực kéo dài không chỉ là công việc mà còn là sự tận tụy; nơi chuyên môn vững vàng được đặt song hành với trái tim ấm áp. Chính sự kết hợp giữa khoa học và lòng nhân ái ấy đã tạo nên những điều tưởng chừng không thể.

     Khoảnh khắc em bé nằm ngoan trong vòng tay mẹ, ánh mắt cha dõi theo đầy xúc động, và nụ cười nhẹ nhõm của các y bác sĩ - tất cả hòa quyện thành một bức tranh đẹp về sự sống. Đó là phần thưởng không chỉ cho gia đình, mà còn cho những con người đã ngày đêm âm thầm chiến đấu để giữ lại từng cơ hội sống mong manh.

 

 

     “Siêu anh hùng tí hon 560 gram” ấy không cần áo choàng. Em chiến đấu bằng chính nghị lực của mình. Nhưng phía sau em là một “đội ngũ siêu anh hùng” thầm lặng - những người khoác áo blouse trắng, mang trong mình tri thức, trách nhiệm và tình yêu thương vô hạn.

     Và chính họ - bằng tất cả những gì tốt đẹp nhất của nghề y, đã viết nên một điều kỳ diệu: “Giữ lại sự sống, nuôi dưỡng hy vọng và trao trả hạnh phúc cho gia đình”.

 

Tin, bài: Trần Hữu Nhân

Vui lòng đánh giá mức độ hài lòng

Bài viết khác